Dẫu cho thời gian phai mờ Thành Cổ
Và dẫu cuộc đời còn những buồn
vui
Tim ta vẫn nhớ thương
Thiên Ấn Trà Giang
Nhớ bờ xe nước một
thời như thơ một thời
như mơ dệt tình uyên ương
Thương dòng sông nhỏ đơn
côi ngư phủ chài lưới
ven sông
Ánh trăng vàng rơi rơi ngoài
đầu ngỏ
Và đám bạn bè tuổi thơ đùa trăng
Quê hương ta mến thương! Quảng Ngãi
ơi! Quảng Ngãi
ơi!
Nhớ mùa cá chuồn nhảy
dây ăn trứng
thương mẹ vai
gầy một nắng hai sương
Thương dòng sông Trà ai
cắm đò đứng đợi
Mùa con nước mới trôi
qua trôi
qua hững hờ
Thương người Quảng Ngãi
quê tôi
miền
xuôi miền ngược
thủy chung một lòng!
Quảng Ngãi ơi! Nhớ
phố thân quen
nhớ
don sông trà
thương người chân
quê một đời vất vả
Có dòng sông nào không bắt nguồn từ
con suối
Có bài hát nào không bắt đầu từ
lời ru của mẹ
Và mỗi con người ai cũng có một
quê hương
Quảng Ngãi ơi ta thương nhớ
nào nguôi!
Quảng Ngãi ơi ta thương nhớ nào nguôi!